Thơ

Khóc với mùa thu

Bên khung cửa sổ
Tôi một mình khóc với mùa thu
Khóc với lời ru ngày xưa của mẹ
Sợi gió tháng mười thổi qua nhè nhẹ
Như lời thỏ thẻ
Vỗ về nỗi nhớ không đâu

 

 

Chiều mùa thu trở mình theo những lo âu
Tháng năm đi qua làm nên nỗi nhớ
Có một thời tuổi tôi đầy gió
Cánh đồng làng thả những ước mơ

Thu chiều nay thổi tràn ô cửa
Nghe lòng mình vẫy gọi thời gian
Có nỗi buồn trải rộng thênh thang
Trong ánh mắt biệt ly mười chín tuổi

Xin cho tôi khóc cùng thu lần cuối
Với những gì đang có của hôm nay
Giọt lệ nào sẽ rớt ngày mai
Cho nhớ thương, cho tình yêu vĩnh viễn?
Ngoài khung cửa lá thu rơi thành tiếng
Cũng xạc xào như những tâm tư.

Ähnliche Artikel

Thơ

Sóng – Xuân Quỳnh

Dữ dội và dịu êmỒn ào và lặng lẽSông không hiểu nổi mìnhSóng tìm ra tận bể. Dữ…

9. April 2011
Thơ

THƠ: Nắng tháng tư

Gió lùa qua khung cửaNhẹ nhàng và dịu êmTháng 4 đến êm đềmTô mùa xuân khoe sắc Rắc…

2. April 2011
Thơ

CÁNH PHƯỢNG XƯA

Cánh ve kêu cuốn đưa ngọn gióThắm đỏ tình ai tuổi học tròNhững bối rối cúi nhìn trang…

25. März 2011

Schreibe einen Kommentar

Deine E-Mail-Adresse wird nicht veröffentlicht. Erforderliche Felder sind mit * markiert