Thơ

Khóc với mùa thu

Bên khung cửa sổ
Tôi một mình khóc với mùa thu
Khóc với lời ru ngày xưa của mẹ
Sợi gió tháng mười thổi qua nhè nhẹ
Như lời thỏ thẻ
Vỗ về nỗi nhớ không đâu

 

 

Chiều mùa thu trở mình theo những lo âu
Tháng năm đi qua làm nên nỗi nhớ
Có một thời tuổi tôi đầy gió
Cánh đồng làng thả những ước mơ

Thu chiều nay thổi tràn ô cửa
Nghe lòng mình vẫy gọi thời gian
Có nỗi buồn trải rộng thênh thang
Trong ánh mắt biệt ly mười chín tuổi

Xin cho tôi khóc cùng thu lần cuối
Với những gì đang có của hôm nay
Giọt lệ nào sẽ rớt ngày mai
Cho nhớ thương, cho tình yêu vĩnh viễn?
Ngoài khung cửa lá thu rơi thành tiếng
Cũng xạc xào như những tâm tư.

Ähnliche Artikel

Thơ

Vẫn là em

Không lao vào vòng tay của những gã trai để tìm niềm an ủi Không cúi đầu quay…

2. Dezember 2010
Thơ

Mùa đông

Mưa lây rây hôn bờ vai phố Phố ngập ngừng trước lời tỏ tình của mùa đông… Nơi…

25. November 2010
Thơ

Cầu nối tình yêu

Tôi nối tình yêu bằng chiếc cầu in dấu những khát khao Bao yêu thương hằn sâu trên…

9. November 2010
Thơ

Rơi

 Đã có lúc em muốn đắm chìm mình trong sức mạnh của đêmThả tiếng thở dàiQuẳng những phập…

2. November 2010

Schreibe einen Kommentar

Deine E-Mail-Adresse wird nicht veröffentlicht. Erforderliche Felder sind mit * markiert