Càng ngày sự bực tức càng dồn nén trong lòng Hiền vì những lời chửi bới vô cớ, nhiếc mắng liên tục làm chị đến điên đầu.
Mới cưới nhau được hai tháng những Hiền đã phát ngán ngẩm vì đức lang quân mắc bệnh nói nhiều quá mức cần thiết. Không chỉ nói về những công to việc lớn, bất cứ chuyện gì Quân cũng tìm cách bới móc và chửi mắng Hiền. Ước mong làm người vợ ngoan hiền thật khó mà có thể thực hiện.
Từ chuyện quần áo, nhà cửa, cơm nước, đổ rác, đóng các loại tiền Hiền đều làm đâu vào đấy những mong sẽ được lòng chồng. Ai dè, Quân không những không vừa lòng mà bất cứ chuyện gì anh cũng tìm được sơ hở để quật vào mặt vợ những lời xỉ vả:
– Em giặt quần áo thế này à? Đã bảo là đừng có cho vào máy giặt cái áo sơ mi này của anh. Giờ thì thế này đây…
– Em chẳng có con mắt thẩm mĩ gì cả. Cái rèm cửa màu này mà cũng mua về. Màu thì xanh đét, làm lóa hết cả mắt. Vợ thế đấy…
Đi ra đường cũng vậy, Quân luôn luôn buông những lời trêu đùa suồng xã với tất cả mọi người làm Hiền ngại tím mặt. Nhiều phen bị chửi mà Quân vẫn mồm năm miệng mười ba hoa. Biết là Quân là người chồng tốt, yêu thương Hiền hết mực, chăm nom cho bố mẹ và em gái của Hiền như ruột thịt của mình. Nhưng quả thật sống với một người chồng luôn muốn thể hiện mình bằng “nhiều cái miệng” như vậy quả thật là một địa ngục.
- Theo PLXH