Thơ

Sóng – Xuân Quỳnh

Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể.

Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể.

Ôi con sóng ngày xư a
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ.

Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên ?

– Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu ?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh – một phương.

Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dẫu muôn vời cách trở
Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa
Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ.

Xuân Quỳnh

Ähnliche Artikel

Thơ

VỀ QUÊ

Trở  trời gió đổi heo may Áo em cài lại thế…này đi em Quê  anh sông cũng liền…

9. Oktober 2011
Thơ

NHỚ VỀ QUÊ MẸ

Sông Rhein* cuồn cuộn, đục ngầuĐôi bờ thanh vắng mượn cầu bắc ngangCây xanh xõa tóc, mơ màngCông…

9. Oktober 2011
Thơ

TÌNH BẠN

Nhiều lúc nao lòng bao kỷ niệmCủa người xa xứ nhớ bạn xưaCùng trường cùng lớp chung bài…

5. Oktober 2011
Thơ

TÌNH THU GỢI NHỚ

Thu về, lá rụng, cơn mưa nhắc từng kỷ niệm xa xưa ngày nào: Mẹ  già bên cạnh…

4. Oktober 2011

Schreibe einen Kommentar

Deine E-Mail-Adresse wird nicht veröffentlicht. Erforderliche Felder sind mit * markiert