Thơ

Ngày anh đi

Ngày anh đi
Giọt sương lăn
Hòn đá khóc
Em ngước mặt lên trời
Mà nước mắt chẳng rơi

Ngày anh đi
Sóng vẫn vỗ biển khơi
Dòng sông đời vẫn chảy
Em mím chặt môi rồi
Sao sống mũi vẫn cay

Ngày anh đi
Em thả lên trời những ngọn cỏ heo may
Lặng lẽ khóc.
Cho một điều từ hôm nay đã mất
Dẫu rất đớn đau. Em vẫn mỉm cười vì ngày mai phía trước
Được mất cuộc đời…
Chuyện thường ngày vô lẽ, phải không anh?

Ähnliche Artikel

Thơ

Thơ: Sóng đôi

Mưa về xanh những mầm cây Em về xanh những tháng ngày nhớ  mong Mưa về khuấy nỗi…

1. März 2011
Thơ

Thơ: Nhớ Hà Nội

Chiếu rời đô Vua Lý truyền banDựng Thăng Long ngàn năm văn hiếnNắng Ba Đình rợp cờ Ha…

28. Februar 2011
Thơ

Thơ: Dòng Sông Xanh

Hàng thông xanh nhẹ đưa trong gióChiều hoàng hôn lấp lánh mặt sôngSương mờ phủ bóng cô gái…

24. Februar 2011

Schreibe einen Kommentar

Deine E-Mail-Adresse wird nicht veröffentlicht. Erforderliche Felder sind mit * markiert