Thơ

Cha tôi

Tôi lên tàu, mây nhòa tóc Cha

Tiếng còi tàu bật khóc

Dáng Cha gầy, gió chiều cứa buốt

Nặng lăn những vòng quay chia ly

 

Phía sau tôi cánh đồng cằn khô lô xô nắng hạn

Bàn tay Cha chai sạn

Rắc mùa xanh trên những cánh đồng

Dưới tấm lưng Người là chuyện kể của những mùa thóc

Lời nhọc nhằn thánh thót mồ hôi

Là hy vọng thở từng ngày trong ngực

 

Đi gần nửa đời người

Tôi mới ngộ được ánh mắt Cha, nụ cười Cha và cả sự im lặng của Cha hơn mọi gia tài

Tôi mới đọc được những điều Cha nghĩ

Nghe sau chiếc áo sờn bình dị

Những yêu thương chảy nghẹn trái tim Người

Những yêu thương Cha dành cho tôi

Ngọt con sông mùa cháy khát

 

Tôi đứng trước cánh đồng ngày xưa Cha gieo hạt

Nghe đất mùa nao nức tình Cha.

 

 

 

Ähnliche Artikel

Thơ

Nắng

  Những giọt nắng cuối mùa rón rén những bước chân Chạm vào môi em Hôn cuồng quay…

17. September 2010
Thơ

Tháng 9 mùa này

  Tháng 9 mùa này quê mẹ đã thu chưa? Mà nơi đây con nghe lòng xao xác…

13. September 2010
Thơ

Khóc với mùa thu

Bên khung cửa sổTôi một mình khóc với mùa thuKhóc với lời ru ngày xưa của mẹSợi gió…

5. September 2010
Thơ

Đừng trách

Đừng trách mẹ…Đừng trách cha…Đừng trách người ta sao thay lòng đổi dạĐừng trách cuộc đời không đủ…

20. August 2010

Schreibe einen Kommentar

Deine E-Mail-Adresse wird nicht veröffentlicht. Erforderliche Felder sind mit * markiert