Thơ

Đi qua em

không thể được nữa rồi

em dủng dẳng dùng dằng giữa tiếp tục yêu hay cố lãng quên

 

 

người đàn ông của em

người đàn ông của người đàn bà khác

lại cùng một khuôn mặt, cùng một dáng hình, cùng một vòng tay

nụ hôn thiên thần có mùi lừa lọc

em lại là con nai vàng bên cạnh người đàn bà kia

chị cũng là nai vàng thì hiểu đâu được người thợ săn tham lam từng trải

tội con thơ ngơ ngác bên chiều.

 

 

Em buông nhẹ làn tóc đang búi cao sau gáy

trả sự quý phái giả dối về cho người đã đưa em vào mê cung tội lỗi

hoà mình vào dòng suối

nước mát vỗ về nâng niu che chở vết thương em

dù là vết thương đang hở toác miệng ra nhói xót

em thấy mình thanh thản nhẹ nhàng

bỗng thương người đàn bà kia.

Trái tim chị, ai xoa dịu những ngày giông bão?

 

Ähnliche Artikel

Thơ

Thơ: Sóng đôi

Mưa về xanh những mầm cây Em về xanh những tháng ngày nhớ  mong Mưa về khuấy nỗi…

1. März 2011
Thơ

Thơ: Nhớ Hà Nội

Chiếu rời đô Vua Lý truyền banDựng Thăng Long ngàn năm văn hiếnNắng Ba Đình rợp cờ Ha…

28. Februar 2011
Thơ

Thơ: Dòng Sông Xanh

Hàng thông xanh nhẹ đưa trong gióChiều hoàng hôn lấp lánh mặt sôngSương mờ phủ bóng cô gái…

24. Februar 2011

Schreibe einen Kommentar

Deine E-Mail-Adresse wird nicht veröffentlicht. Erforderliche Felder sind mit * markiert