Người ta yêu là một chuyện – Sự ám ảnh về ký ức tuổi thơ còn mạnh hơn tình yêu ấy…
Anh, gã nhóc chưa vỡ giọng, nghịch ngợm số 1 ở xứ Long Xuyên với những buổi trốn học đi bơi, trèo cây, bắt dế, với những trận đòn ba đánh đến lũ dế cũng phải rụt cổ quặp râu. Một lần trốn học ở trường Pháp văn, anh sợ không dám về nhà, ngồi lì ở sau cây trứng cá với những chuỗi bông li ti trắng muốt. Chính ba của cô bé ấy, thầy giáo dạy anh, đến xoa đầu anh nói, có lỗi phải biết nhận lỗi, không nên né tránh… Đó là bài học đầu tiên anh học được khi bước vào đời từ ba của cô bé ấy…
Dung đã thổ lộ nỗi lòng mình với anh, điều mà anh cũng đã mong đợi nhưng chờ ngày nàng học xong mới nói. Hè năm ấy Dung bảo sẽ về kể hết chuyện với ba mẹ về anh, người con trai đã cho Dung những rung cảm đầu đời… Nhưng hè năm ấy Dung đi và không trở lại nữa. Anh không biết lý do vì sao. Anh đến tìm nàng nhiều lần ở con hẻm nơi có căn phòng với những ô cửa màu xanh nàng thuê ấy nhưng họ nói nàng đã chuyển đi. Anh đến tìm Dung ở trường đại học nhưng bạn bè nói Dung đã chuyển trường. Anh điện thoại vào số máy của Dung nhưng chỉ là tiếng ò í e kéo dài… Anh không biết nàng đã đi đâu, vì lý do gì, chỉ có một điều anh biết được nàng rất thương yêu ba mẹ, mà trong mắt của những bậc phụ huynh Long Xuyên ngày ấy, anh là thằng nhóc nghịch ngợm có tiếng, chẳng làm nên trò trống gì cho ra hồn…
Anh đã yêu thương nó hơn những gì mà nó cảm nhận. Là người đàn ông đầu tiên đã nắm tay nó rất chặt, đã cho nó cảm nhận thế nào là được yêu thương, thế nào là thương một người, là người đã thương nó nhiều hơn nó nghĩ, chịu đựng nó nhiều hơn nó nghĩ, kiên trì với nó nhiều hơn nó nghĩ, lì lợm với nó nhiều hơn nó nghĩ, thách thức với nó nhiều hơn nó nghĩ, và, đôi khi tàn nhẫn với nó nhiều hơn nó nghĩ,… là người đã cho nó tất cả những cung bậc cảm xúc vui buồn giận hờn ghen tuông, ích kỷ, ước mơ, khát vọng… là người biết làm cho nó nín khóc, biết làm cho nó bật cười, là người nó muốn nói chuyện, muốn gào thét khi nó buồn đau nhất, là người nó có thể trải lòng tất cả mọi chuyện trên đời, kể cả say sưa kể về vài ba gã trai vô tình lướt qua đời nó, những cuộc tình ngắn mà vết thương dài âm ĩ,… là người nó có thể là chính nó trong một hình hài khó chiều nhất… là người duy nhất nó muốn ngang dọc ở mọi nẻo đường mà không phải đặt ra hàng ngàn câu hỏi nên hay không nên?…
Vậy mà Dung lại xuất hiện…
Chuyện anh với Dung tất cả đã là dấu chấm hết? Hay ký ức ấy cứ mãi dai dẳng trong anh? Nó không biết. Nó tự đặt câu hỏi, phải chăng nó chỉ là cái bóng thế chỗ trong phần ký ức thiếu hụt của anh. Nó cả nghĩ, nó ích kỷ, hay nó ghen?… Giá như anh đã đi đến tận cùng của ký ức trước khi gặp nó? Giá như và giá như…
Cho đến một chiều nó thấy anh đi bên cô hàng xóm tuổi thơ của anh. Không cần bất cứ lời phân bua nào là từ đâu sau từng ấy năm trời cô ấy đột nhiên xuất hiện. Không một lời phân bua của anh. Nó nhìn anh im lặng. Cái ánh nhìn đầy kiêu hãnh và ngạo mạn như lần đầu tiên nó gặp anh… Ngày hôm sau nó mất tích như trước đó cô hàng xóm kia mất tích… như chưa bao giờ có anh trong đời. Anh có lỗi, cô có lỗi, hay cô hàng xóm kia có lỗi hay phải chăng tình yêu có lỗi…