Thơ

Kỉ niệm rơi vương vãi khắp trăm miền

Sáng chủ nhật

Em bóc tờ lịch…

Ngày rơi

Em phơi mình trong nắng

Nắng dịu dàng e ấp chở che.

Trên vỉa hè

Kẻ ngược, người xuôi duỗi mình thong thả

Lá cũng reo

gẹo với bước chân mềm…

Đêm

Em bóc một nụ cười

Chợt nhớ lại căn phòng xưa và mùi hương năm cũ

Đôi giày anh còn bỏ quên trong tủ

Chú chuột già

đã bao lần ngơ ngác….chạy vòng quanh.

Ngoảnh lại chặng đường tưởng nhớ những khát khao

Trao nhau lời yêu rồi kiêu kì chia lối

Anh bước đi cùng bao điều thay đổi

Em lội ngược dòng trong gió xoáy triền miên

„Kỉ niệm rơi vương vãi khắp trăm miền…

Nhắc chúng mình một thủa…đã yêu nhau“

 

Ähnliche Artikel

Thơ

Sóng quê hương

Con sinh ra trong lời ru của biển Và vị mặn mà từ bờ cát quê hương Cánh…

25. September 2010
Thơ

Nắng

  Những giọt nắng cuối mùa rón rén những bước chân Chạm vào môi em Hôn cuồng quay…

17. September 2010
Thơ

Tháng 9 mùa này

  Tháng 9 mùa này quê mẹ đã thu chưa? Mà nơi đây con nghe lòng xao xác…

13. September 2010
Thơ

Khóc với mùa thu

Bên khung cửa sổTôi một mình khóc với mùa thuKhóc với lời ru ngày xưa của mẹSợi gió…

5. September 2010

Schreibe einen Kommentar

Deine E-Mail-Adresse wird nicht veröffentlicht. Erforderliche Felder sind mit * markiert