Thơ

TÌNH THU GỢI NHỚ

Thu về, lá rụng, cơn mưa

nhắc từng kỷ niệm xa xưa ngày nào:

Mẹ  già bên cạnh bờ ao

quét, cào, gom lá, mang vào sân phơi…

Mây thu lơ lững ngang trời…

Gió  lay cho lá càng rơi quanh nhà.

Mẹ  đun nồi nước, con pha

cho cha, cho mẹ sữa, cà phê đen.

Tách trà  thơm lựng hương sen,

uống mà  ngồi thức, chong đèn học  đêm!

Lá  khuya xào xạc êm êm…

Trăng soi bóng mẹ ngồi têm miếng trầu.

Dầm sương, mưa nắng dãi dầu,

ao cha sứt chỉ, mẹ khâu miệt mài.

Gia đình như cảnh bồng lai:

Tình yêu cha mẹ không phai bao giờ!

Gia đình là cảnh nên thơ:

Ấm êm, hòa thuận là nhờ mẹ cha!

Gia đình là bản tình ca:

Công cha nghĩa mẹ dạy ta nên người!

Gia đình là đóa hoa tươi:

Con ngoan, cha mẹ mỉm cười thỏa thê*…

Tình thu lắm kẻ say mê…

Tình cha, tình mẹ trăm bề đẹp hơn!

Thu mang kỷ niệm chập chờn…

Mồ  côi: thu lạnh theo cơn gió  sầu! 

  • Phan văn Phước , CHLB Đức

            

* Chữ  “thỏa thê“ là “khẩu ngữ“, biến  âm của “thỏa thuê“.


Ähnliche Artikel

Thơ

THƠ: Chiều Đông

Chiều nay đông tiễn bước emmặt đường trắnghàng cây cũng trắngtừng bông Tuyết nhẹ rơi baybaylả lơivội vãnhẹ…

11. Februar 2013
Thơ

THƠ: Mùa xuân

Về mà đi giữa hoa maiNhận ra hương tết nối dài ngõ quêBỏ sau lưng những bộn bềHơn…

10. Februar 2013

Schreibe einen Kommentar

Deine E-Mail-Adresse wird nicht veröffentlicht. Erforderliche Felder sind mit * markiert