Thơ

HAI MẢNH TRĂNG SOI

Ta ngồi ngửa mặt nhìn trời,
vầng trăng mười sáu lạ nơi xứ nầy…
Cuội ngồi trầm lặng gốc cây!
Sao thưa mờ  mịt, trời Tây lạnh lùng!

Đầu ta nghĩ ngợi mung lung…
Tìm đâu tri kỷ tương phùng cho ra?
Cuội ngồi chẳng đốn cây đa
như ta ngồi giữa chốn xa hoa nầy!
Cuội nhìn thấu tận chân mây…
Ta như  chim nhốt lồng nầy, hết ca!
Cuội ngồi ngắm dãy ngân hà…
Ta mơ  được vậy, nhưng mà hiếm hoi!
Giả  mù như kẻ sờ voi!
Hồn chia hai mảnh trăng soi hai đường:
Một phần  để nhớ quê hương…
Nửa phần giữ lại tiếc thương xuân thì…
                          

  • Đêm trăng xứ người, Phan văn Phước

Ähnliche Artikel

Thơ

THƠ: Chiều Đông

Chiều nay đông tiễn bước emmặt đường trắnghàng cây cũng trắngtừng bông Tuyết nhẹ rơi baybaylả lơivội vãnhẹ…

11. Februar 2013
Thơ

THƠ: Mùa xuân

Về mà đi giữa hoa maiNhận ra hương tết nối dài ngõ quêBỏ sau lưng những bộn bềHơn…

10. Februar 2013

Schreibe einen Kommentar

Deine E-Mail-Adresse wird nicht veröffentlicht. Erforderliche Felder sind mit * markiert