Tại Đức, lịch sử báo chí tiếng Việt vốn nhiều thăng trầm. Con thuyền di dân mang theo nó không chỉ con người hay những giá trị vật thể mà còn là sự sản sinh những giá trị phi vật thể. Báo chí, nhu cầu thông tin bấy nay vẫn là một sự tất yếu cần thiết ở Đức.
Điểm lại cho tới nay, bài viết trên, tuy không phải là một bài nghiên cứu, nên khó tránh được sự thiếu hụt tin tức, song vài nhận định của tôi với báo chí tại Đức hoàn toàn chính xác, khi bàn về sự sống còn của nó, kể cả xu hưóng chính trị của một tờ báo mạng, dù người chủ trương mạng này bấy giờ cố tình né tránh, phản ứng dữ dội song nhìn lại, qua thời gian, cũng chứng minh được sự thật đã thuộc về ai…
Nói về báo chí ở Đức thì tờ Thời báo Việt Đức, nhờ bám vào lực lượng bạn đọc là bà con lao động do tiến sỹ Nguyễn Sỹ Phương chủ trương vẫn sống như tiên lượng và là tờ báo có lượng phát hành lớn nhất nhất hiện nay (báo giấy) suốt gần chục năm qua. Những tờ báo còn lại do không bám sát vào đời sống đa số thợ khách nên đã bị chìm ngay sau đó.
Thời gian gần đây, báo chí Việt Nam ở Đức đã xuất hiện thêm tờ Tạp chí Hương Việt www.tapchihuongviet.eu. Một đặc điểm rất đáng lưu tâm ở tờ báo này đó là nó được thực hiện bởi những người Việt trẻ tuổi đang sống, học tập và làm việc ở Đức với ước mơ „níu quê hương trở lại thêm gần“.
Ngay từ khi Hương Việt ra đời, với tư cách một nhà báo tự do cộng tác với rất nhiều báo chí trong và ngoài nước, tôi đã bầy tỏ thái độ ủng hộ người trẻ và gửi bài cộng tác. Sự xuất hiện của tờ báo này ngay từ buổi ban đầu đã cuốn hút nhiều cộng tác viên khắp nơi tại Đức, kể cả các cộng tác viên thuộc thế hệ thứ nhất, có tên tuổi, như nhiếp ảnh gia Lê Chương, Thế Sáng, nhà thơ, nhà văn Thế Dũng.
Thời gian vẫn đang thử thách các bạn trẻ Hương Việt. Nhân dịp năm mới, tôi hy vọng lớp người trẻ như hương xuân đất Việt muôn thuở, sẽ bất chấp hoàn cảnh, tạo nên một tờ báo lớn ngày một uy tín, với hình thức và cách thức làm báo khá chuyện ngiêp, nội dung ngày một phong phú, sẽ là của mọi tầng lớp già trẻ, Tây và Đông… ngày có uy tín với bạn đọc ở Đức cũng như thế giới.
Nguyễn Văn Thọ